VOI

truyện ngắn của Slawomir Mrozez
chuyển ngữ : Hoàng Linh

Hóa ra tay giám đốc vườn bách thú là một kẻ hãnh tiến tầm thường. Hắn coi thú vật chỉ là bậc thang trên con đường thăng tiến của hắn mà thôi. Hắn cũng chẳng quan tâm đúng mức để cơ quan của hắn đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục giới trẻ.
Trong vườn thú do hắn ta quản lý, hươu cao cổ cổ ngắn tủn, chồn chẳng có hang và lũ gấu Bắc Mỹ chỉ thỉnh thoảng lắm mới được tắm rửa nếu chúng đã quá chán ngán. Những khuyết điểm này càng tệ hại vì các đoàn học sinh thường xuyên tới thăm vườn thú.
Đó là một vườn bách thú tỉnh lẻ, thiếu một vài lòai thú cơ bản như voi chẳng hạn. Người ta tìm cách thay thế tạm thời nó bằng cách nuôi dưỡng ba trăm con thỏ- nhưng, cùng với sự phát triển từng bước của nước ta, những thiếu sót được bổ khuyết một cách có kế họach ở mọi nơi. Như vậy, rốt cục cũng đến lượt voi. Nhân dịp 22 tháng Sáu (1), vườn thú được thông báo là vụ phân phối voi cuối cùng đã được giải quyết. Những nhân viên nhiệt thành, tận tụy của vườn thú vô cùng mừng rỡ vì tin này. Do đó, họ càng ngạc nhiên khi hay tin tay giám đốc đã gửi một công văn về Warszawa để từ chối suất voi phân phối; thay vào đó, hắn đề nghị sản xuất voi tại gia một cách kinh tế.
“Bản thân tôi và toàn thể nhân viên của vườn thú- hắn viết- hiểu rằng một con voi sẽ là gánh nặng đè lên vai thợ mỏ và luyện kim Ba Lan. Để giảm mọi chi phí, tôi đề nghị thay con voi nêu trên bằng một con voi tự sản xuất. Chúng tôi có thể làm voi bằng cao su, với độ lớn phù hợp, bơm khí vào rồi đặt nó sau hàng rào. Sơn nó một cách lành nghề, có thể khiến nó chẳng khác chi voi thật, cho dù có nhìn cận cảnh đi nữa. Ta đừng quên rằng voi là động vật nặng nề, không chạy nhảy, cũng không dầm mình. Trên hàng rào, ta sẽ treo một biển thông báo rằng đây là một lòai voi cực nặng. Tiền tiết kiệm bằng cách ấy có thể dùng để chế tạo máy bay phản lực mới, hoặc trùng tu vài di tích, lăng đền… Xin lưu ý các đồng chí rằng đề xuất này, cũng như việc soạn thảo dự án, đều là một đóng góp khiêm nhường của tôi vào công cuộc lao động và đấu tranh chung của chúng ta. Kính thư…” – Và chữ ký.
Hẳn đề nghị này đã rơi vào tay một viên chức vô hồn, một kẻ thực hiện bổn phận của mình một cách quan liêu và không đi sâu vào thực chất của vấn đề, chỉ chú tâm đến đường lối giảm ngân sách- vì thế kế họach đã được chấp thuận. Vừa nhận được quyết định phê chuẩn, tay giám đốc đã cho làm một cái vỏ hình voi khổng lồ rồi cho bơm đầy không khí.
Hắn phân công hai nhân viên cấp thấp giữ và thổi cái vỏ voi từ hai đầu. Để giữ bí mật, công việc phải được hoàn thành trong một đêm; cư dân thành phố hay tin là một chú voi đích thực đã đến và họ muốn được chiêm ngưỡng nó. Rồi tay giám đốc cứ hối thúc công việc vì hắn hy vọng sẽ được thưởng, nếu sáng kiến của hắn thành công.
Hai nhân viên đóng kín cửa xưởng và bắt đầu thổi. Sau hai giờ làm việc cật lực, họ nhận thấy rằng cái vỏ màu xám chỉ hơi nhổm dậy được một chút; cái khối lùng nhùng dèn dẹt chả giống voi một tí nào cả. Màn đêm buông xuống, tiếng người cũng im ắng hẳn, chỉ còn tiếng sói tru vọng lại từ phía vườn thú. Mệt nhòai, hai nhân viên dừng lại một chút, nhưng vẫn dè chừng để không khí không bị xì ra khỏi vỏ. Là những người đã luống tuổi, họ không quen với thứ công việc này.
– Cứ theo đà này thì khéo đến sáng mới xong mất – Một người nói – Biết ăn nói với vợ thế nào đây? Làm sao bà ấy tin được là tôi thổi voi cả đêm?
– Thế đấy – Người kia đồng tình – Mấy khi người ta thổi voi. Cũng chỉ vì tay giám đốc quá tả.
Nửa giờ nữa, hai người lại mệt lử. Mình voi đã phình lên, nhưng còn xa mới có được hình dáng của nó.
– Càng ngày càng ì ạch – Người đầu nhận xét.
– Đúng vậy – Người kia gật đầu – Nặng nhọc quá. Ta nghỉ lát đã.
Trong khi nghỉ, một nhân viên phát hiện ra một vòi hơi trên tường. Ông ta chợt nghĩ: cũng có thể bơm ga vào voi, thay không khí! Và ông ta nêu sáng kiến đó với người kia. Hai người quyết định làm thử. Họ kéo đuôi voi vào vòi ga và vui mừng nhận thấy chỉ trong vài khoảng khắc, một con voi lừng lững chính hiệu đã đứng giữa nhà. Trông nó như thật: mình vạm vỡ, chân như cột nhà, tai to và cái vòi không thể thiếu được. Tay giám đốc, vì không phải quan tâm đến bất cứ chuyện gì và vốn cháy bỏng với tham vọng làm chủ một chú voi càng to càng tốt, đã cho làm một mô hình cực lớn.
– Tuyệt vời! – Người phát minh ra giải pháp dùng vòi hơi tuyên bố – Ta có thể về nhà rồi
Sáng sớm hôm sau, người ta chở voi vào một khu đã được chuẩn bị sẵn ở ngay trung tâm của vườn, gần chuồng khỉ. Đứng trước một tảng đá tự nhiên, trông con voi thật dữ tợn. Trước nó, trên hàng rào, người ta treo một tấm biển: “Voi cực nặng- hoàn toàn không di chuyển.”
Trong ngày hôm đó, những vị khác đầu tiên là đoàn học sinh địa phương. Thầy giáo của họ muốn đưa học sinh đến vườn thú để giảng một tiết có minh họa về voi. Tốp học sinh dừng lại trước chuồng voi. Và ông giáo bắt đầu giảng:
– Voi là lòai vật ăn thực vật. Chúng dùng vòi nhổ các cây non và gặm lá cây trên đó…
Bọn con trai đứng quanh voi và nhìn nó với vẻ thán phục. Chúng chờ voi nhổ một cây non, nhưng nó cứ đứng bất động sau hàng rào.
-…. Voi là hậu duệ trực tiếp của lòai mamut, nay đã diệt chủng. Vì vậy, không có gì lạ, nếu chúng là một trong những lòai thú lớn nhất sống trên cạn…
Mấy cậu học trò chăm chỉ tích cực ghi chép.
-…. Chỉ có cá heo là nặng hơn voi, nhưng loài này sống dưới biển. Nên ta có thể mạnh dạn bảo rằng voi là chúa tể rừng già…
Một làn gió nhẹ thoảng qua vườn.
-… Khối lượng một chú voi trưởng thành có thể từ bốn đến sáu tấn…
Đúng lúc đó, con voi rùng mình rồi bay bổng lên không trung. Nó còn rung rinh một chút ngay trên mặt đất, nhưng rồi chẳng mấy chốc, gió đã đưa nó lên cao và phơi bày toàn bộ thân xác cồng kềnh trên nền trời xanh thẳm. Một chút nữa, rồi nó lên cao mãi, chìa bốn bàn chân dạng háng, cái bụng tròn trĩnh và đầu nhọn của cái vòi xuống đám người đang ngơ ngẩn ở dưới. Rồi gió cuốn nó trôi ngang; nó ào qua hàng rào và biến mất sau những ngọn cây cao tít. Lũ khỉ sửng sốt nhìn theo voi.
Cuối cùng, người ta tìm thấy voi trong vườn thực vật gần đó; nó rơi xuống một bụi xương rồng và vỡ toang ra.
Còn đám học trò hôm ấy tham quan vườn thú, chúng không bao giờ quan tâm đến chuyện học hành nữa; thây kệ khoa học, chúng trở thành những tên bụi đời. Hình như chúng còn nốc rượu mạnh và đập phá các cửa kính. Và chúng hoàn toàn không tin là có voi.

___(1) Quốc khánh Ba Lan 
thuvien.maivo.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s