ĐÔNG KI SỐT NHÀ HIỆP SĨ XỨ MANTRA

tiểu thuyết của Cervantes


Chương 5
Công chúa Micomicona đã tới

Phải đến tối ngày hôm sau nữa cha xứ mới trở lại. Đi cùng ông là một cô nàng rất xinh đẹp và trang phục sang trọng, cưỡi trên một con la cái.

Cho đến ngày hôm đó tên nàng là Dorothée, nhưng từ lúc nàng vào quán trọ, nàng trở thành công chúa Micomicona uy nghi và rất xinh đẹp của đại vương quốc Micomicon.

Khi Sancho Pan sa nhìn thấy nàng, anh ta có vẻ hoàn toàn choáng váng. Vẻ uy nghi và nét duyên dáng tươi vui của công chúa gây ấn tượng mạnh cho hắn. Hắn vồ vập hỏi viên giám mã của công chúa, bác thợ cạo, xem tên nàng là gì.

– Cứ biết rằng, – ông này nói, – nàng công chúa này từ Abyssinie tới và nàng đã tiến hành cuộc hành trình dài này là để cầu xin sự giúp đỡ của ông chủ nhà ngươi. Nàng rất bất hạnh…

Sancho Pan § a ngắm nàng công chúa bằng con mắt mỗi lúc một tròn xoe..- Anh hãy biết rằng, anh bạn Sancho ạ, – người thợ cạo nói tiếp, – nàng vừa bị truất quyền sở hữu tài sản của nàng bởi một tên khổng lồ tinh quái.

– Một tên khổng lồ ư? – Sancho thở dài. – Tôi sẽ thích hơn trăm lần nếu đó là một tên lùn.

– Vậy là, biết đâu đấy, chủ nhà ngươi có thể lấy nàng công chúa chăng? – Bác thợ cạo nói thêm.

– Và xin ông hãy nói cho tôi biết, – Sancho gặng hỏi, – liệu trong số tài sản của nàng công chúa có hòn đảo nhỏ mà chủ tôi đã hứa cho tôi không?

– Nghe đây, anh bạn Sancho, – bác thợ cạo nói, – ta là giám mã của công chúa Micomicona và quả thực có thể một ngày nào đó, nhà ngươi sẽ nhận được một hòn đảo để cảm ơn về công lao hầu hạ của ngươi.

– Cảm ơn nhiều, thưa ngài giám mã của công chúa Micomicona – Sancho Pan sa vừa nói vừa cúi rạp chào.

Ngay sáng hôm sau, cha xứ yêu cầu Sancho dẫn bọn họ đến chỗ chủ hắn. Dorothée cưỡi con la của nàng, cha xứ và Sancho bằng lòng cưỡi Rossinante và mọi người lên đường đến Núi Đen.

Người nông dân rất khó tìm lại con đường đã đi trong núi.

– Xin để tôi đi trước. – Sancho nói. – Vì tôi phải báo cho chủ tôi biết các vị tới. Không bao giờ người ta có thể biết chàng hiệp sĩ đang bận rộn với trò điên rồ kỳ quái nào!

– Ngươi có lý. – Cha xứ đáp. – Giám mã của công chúa sẽ đi theo ngươi.

– Vậy ta đi thôi, thưa ngài giám mã. – Người nông dân nói.

Chẳng mấy chốc họ đến bên don Quichott.

Hiệp sĩ đang ngồi dưới chân tảng đá và nom có vẻ thực sự thất vọng.

– Bạn Sancho ơi! – Chàng kêu lên khi vừa nhìn thấy người giám mã của mình. – Mi mang tin tức gì về cho ta? Liệu mi cho ta sống hay là để ta chết khi mi sẽ nói ra…

Sancho bị bất ngờ. Nhưng nỗi buồn của chủ hắn lớn đến nỗi hắn không ngần ngại nói dối để cứu sống ông chủ.

– Thưa ngài hiệp sĩ, quý nương Dulcinée gửi lời cảm ơn ngài về bức thư của ngài và hứa dành cho ngài tất cả những ân huệ của nàng.

– ôi! Sancho, anh bạn Sancho trung thành của ta, mi cứu sống ta rồi.

Vừa lúc đó don Quichott chợt thấy bác thợ cạo mà chàng chẳng nhận ra. Chàng nhổm lên và hỏi Sancho:

– Ngài này là ai vậy?

Chính bác thợ cạo trả lời chàng:

– Thưa ngài hiệp sĩ, tôi là người đầy tớ rất khiêm nhường của ngài. Tôi xin báo với ngài nàng công chúa Micomicona mà tôi là giám mã đã đến để cầu xin sự ra tay cứu giúp của ngài..- Thưa ông, – don Quichott đáp, – tôi rất lấy làm vinh dự được tiếp nàng tại nơi đây.

Bấy giờ viên giám mã đã quay lại gần công chúa.

Nàng đến quỳ xuống trước mặt nhà quý tộc mà thưa với chàng rằng:

– Ngài đang nhìn thấy trước mặt ngài người công chúa bất hạnh nhất trên đời trong tất cả các nàng công chúa. Xin ngài ra tay cứu giúp tôi…

Don Quichott cố đỡ cô nương quí phái lên mà không được. Chàng quyết định cũng quỳ xuống trước mặt nàng.

– Thưa quý nương, – chàng đáp, – tôi là kẻ đày tớ của quý nương và tôi xin giúp quý nương hết sức của mình.

Vừa lúc ấy, Sancho lại gần chủ hắn và thưa:

– Thưa ngài don Quichott, ngài hứa với nàng thế là ngài làm đúng đấy, vì vấn đề chỉ là giết chết một tên khổng lồ đáng nguyền rủa, nó đã quấy rầy nàng.

– Tên khổng lồ đó có thể coi như đã chết một nửa rồi đó. – Don Quichott đáp.

Trong khi ấy quý nương đã đứng lên và nói tiếp:

– Nếu thế, đã đến lúc chúng ta lên đường.

Don Quichott chỉ còn có việc vâng theo. Lập tức chàng thu thập vũ khí và mặc bộ giáp. Rồi chàng đỡ công chúa lên con la cái của nàng và bản thân chàng cưỡi Rossinante, họ ra đi. Bác thợ cạo và Sancho đi bộ theo sau. Xa hơn một chút, cha xứ vẫn nấp cùng con lừa bỗng xuất hiện trước mặt don Quichott và vui mừng chào chàng:

– May mắn cho tôi biết mấy, thưa ngài hiệp sĩ, vì được gặp ngài vào một lúc mà tôi ít hy vọng nhất!
Don Quichott nhận ra ông ta và bản thân chàng cũng mừng rỡ về cuộc gặp mặt.

Xuống đến đồng bằng don Quichott sáp ngựa lại gần con la cái của công chúa và chàng xin quý nương kể cho chàng nghe về câu chuyện của nàng.

Thấy vậy, cha xứ và bác thợ cạo cảm thấy khá bứt rứt, không yên tâm vì họ chưa thỏa thuận với Dorothée về câu chuyện mà nàng phải kể. Nhưng Dorothée là một người đàn bà khôn ngoan và nàng nhanh chóng tưởng tượng ra một câu chuyện để kể ngay cho chàng hiệp sĩ bảo trợ mình.

– Em không hiểu rằng chàng có biết vương quốc Micomicon nơi em ra đời ở đâu không. – Dorothée nói.

– Rất khiêm nhường, thưa quý cô nương, ta phải thú thực với nàng rằng ta không biết.

– Vậy chàng nên biết rằng, thưa chàng, đó là một vương quốc khá rộng lớn thuộc vùng đất châu Phi, giáp Abyssinie. Cha em là nhà vua yêu dấu mang tên Tinacrio Hiền Minh. Người tinh thông nghệ thuật, đọc được số mệnh của mỗi người trong.các vì tinh tú. Và cùng cha con em, hoàng hậu Xaramilla, mẹ em, tất cả mọi người trong vương quốc sống rất hạnh phúc.

– Đó là một cái tên không phải xa lạ đối với ta. – Don Quichott ngắt lời nói.

Bác thợ cạo và cha xứ mừng rỡ về chiều hướng mà cuộc đàm thoại đang diễn ra. Công chúa tiếp tục câu chuyện của nàng:

– Một hôm cha em bảo em: Ta chiêm tinh thấy hoàng hậu sắp băng hà và không lâu nữa, ta cũng băng theo. Con sẽ bị côi cút và ta lo lắng nhiều cho con. Trong số những người lân cận của chúng ta có anh chàng Pandafilando có cái Nhìn Tăm Tối là người khổng lồ nổi tiếng, hắn chột mắt, xấu xí và độc ác. Hắn sẽ chiếm vương quốc của con và sẽ muốn cưới con làm vợ. Nếu con đồng ý, hắn sẽ tôn con làm hoàng hậu và con sẽ ở lại đây, nhưng đời con sẽ chẳng đáng ước ao gì. Nếu con từ chối lấy hắn, con sẽ phải bỏ trốn. Con sẽ sang Tây Ban Nha. Sẽ có nhiều cuộc phiêu lưu đến với con, nhưng ta tin tưởng, vì sẽ có ngày con gặp được một hiệp sĩ lang thang có tên là don Gigot…

– Xin nàng cho phép, thưa quý nương. Cha quý nương người nói rõ là don Gigot hay là don Quichott?

– Tất nhiên là don Quichott. Trí nhớ của em để cả ở đâu không biết! ôi! Tất cả những nỗi bất hạnh ấy cuối cùng sẽ làm em phát điên mất thôi!

Xin ngài thứ lỗi, thưa ngài hiệp sĩ, nhưng cha em tả rất chính xác về ngài. Người nói với em rằng em sẽ gặp don Quichott trong quả Núi Đen và rằng nhà quý tộc ấy sẽ chấp nhận cứu giúp em đoạt lại vương quốc của em. Sau cùng người nói với em, nếu như chàng muốn trở thành hôn phu của em, em sẽ chấp nhận chàng như vậy. Chàng sẽ là nhà vua mới của giải đất Micomicon…

Nhà quý tộc tỏ ra rất vui sướng. Chàng quay sang Sancho.

– Mi thấy đó, anh bạn, khi nào ta giết chết tên khổng lồ và toàn bộ binh lính của tên phản bội đó, ta sẽ cho mi một hòn đảo để cai trị.

– Vâng, thưa ngài. – Người nông dân đáp. -Khi ấy ngài sẽ là vua xứ Micomicon và là chồng của nàng công chúa rất đáng yêu này… Nhưng chuyện ấy còn chưa thành!

– Mi nói gì về đám cưới thế? – Nhà quý tộc sửng sốt hỏi hắn. – Vậy mi tin rằng ta có thể không chung thủy với quý nương Dulcinée du Toboso của ta hay sao?

– ủa, thưa ngài, quý nương Dulcinée của ngài thì rất xa và không có vương quốc, chẳng có đảo để mà tặng… Còn nàng công chúa đây, ít ra ta đang nhìn thấy.

– Mi muốn nói gì? – Don Quichott nổi giận hỏi..- Lạy trời, thưa ngài, vậy chứ ai đã bao giờ nhìn thấy quý nương Dulcinée của ngài?

– Đồ khốn kiếp! – Hiệp sĩ kêu lên. – Tên dối trá hỗn xược! Vậy là mi không gặp nàng rồi!

Và nhà quý tộc ra tay đánh Sancho Panca bằng cán giáo gỗ.

– Thưa ngài, tôi xin! Tôi đã hoàn thành tốt sứ mệnh của ngài và nếu tôi nói về quý nương Dulcinée của ngài như vậy, chính vì tôi đã không dừng lại quá lâu để chiêm ngưỡng nàng.

– Thưa ngài hiệp sĩ, – công chúa Micomicona vội nói, – em xin chàng tha cho tên giám mã của chàng. Người ta đã nói với em về quý nương của chàng và em biết rằng sắc đẹp của người ấy không có ai sánh kịp trên trái đất này.

Những lời nói ấy làm dịu cơn thịnh nộ của don Quichott và chàng bằng lòng giảng hòa với Sancho Panca, nhưng tên này vẫn còn hậm hực. Cha xứ là người nhận thấy cậu giám mã nghiền ngẫm những ý nghĩ đen tối, bèn lại gần và nói vài lời ngọt ngào dỗ dành hắn.

– Nghe này, anh bạn Sancho. Không có gì xảy ra trên trái đất này mà Thượng đế không định trước và không cho phép. Vậy nếu Thượng đế muốn ngươi làm toàn quyền hòn đảo ấy, thì mi sẽ được như thế, dù chủ mi cưới hay không cưới nàng công chúa.

– Có thể ngài có lý. – Sancho trả lời cha xứ.

Và hắn thở dài thườn thượt.

Họ đi được khoảng hai giờ trên cánh đồng thì gặp một người đàn ông cưỡi trên một con lừa. Nỗi ngạc nhiên của họ không kể xiết khi họ nhận ra cả người lẫn vật cưỡi. Đó là tên cướp Ginès de Pas-samont và con lừa của Sancho. Lập tức anh giám mã kêu lên:

– Thưa ngài, thưa ngài, tôi xin ngài, ngài hãy trừng phạt tên phản bội này và trả cho tôi con lừa nhỏ, vì tôi cảm thấy mình đã nhược sức.

Tên vô lại nhận ra don Quichott và chuồn đi, nhưng chàng hiệp sĩ lao theo. Don Quichott đuổi kịp tên cướp. Thấy mình lâm nguy, tên cướp nhảy xuống đất và ba chân bốn cẳng chạy trốn, bỏ lại con lừa và hiệp sĩ đắc thắng dắt về cho Sancho.

– ồ! Cục cưng của đời ta! – Người nông dân sung sướng kêu lên. – Cuối cùng ta lại tìm thấy mày!
Niềm vui của Sancho lớn đến nỗi hắn ôm lấy con vật, vuốt ve và hôn lên trán nó. Nàng công chúa và don Quichott, cha xứ và bác thợ cạo nhìn hắn mà không nhịn được cười về niềm vui hồn nhiên của hắn. Cậu giám mã, giờ đây đã chiếm lại được con lừa của mình, là người hạnh phúc nhất trên đời và dường như hắn có thể sẽ theo chủ hắn đến gầm trời cuối đất.

Trời đã tối, các nhân vật của chúng ta đến cửa quán trọ. Chủ quán nhăn mặt khi nhận ra chàng hiệp sĩ nhưng hiệp sĩ thậm chí không thèm nhìn.chủ quán. Sau bữa tối ngon lành, chàng rút vào buồng dành cho chàng.

Tuy vậy cha xứ và bác thợ cạo chưa yên tâm lắm. Họ cho rằng vai trò của nàng công chúa Mi-comicona đã hết. Tối hôm sau, họ sẽ trở về làng và don Quichott sẽ nhận ra rằng người ta đánh lừa chàng. Dù thế nào cũng không nên như vậy.

– Sáng mai tôi có thể rời quán trọ. – Dorothée đề nghị. – Khi chàng hiệp sĩ trở dậy, chàng sẽ không thấy tôi ở đó nữa và các ông chỉ việc tiếp tục bịa ra một câu chuyện khác kể với chàng.

– Đúng thế. – Bác thợ cạo nói. – Và tức thì don Quichott lên đường đuổi theo cô.

– Chúng ta cần tìm, – cha xứ nói, – chuyện gì đó không xúc phạm chàng trong cơn điên. Ta cần đóng màn kịch mới nào đó khiến chàng sẽ lại mắc lừa.

– Tôi tin rằng tôi đã nghĩ ra, – Dorothée nói, – chúng ta sẽ hóa phép ếm chàng hiệp sĩ lang thang tuấn tú của chúng ta.

– Phép gì thế? – Cha xứ lo lắng hỏi.

– ồ! Các ông sắp phá ra cười cho mà xem. -Cô nàng đáp lại. – Tôi nghĩ thế này đây. Các vị hãy ghé lại gần tôi…

Hai người đàn ông làm theo, nàng thầm thì với họ phương án mà nàng đã tưởng tượng ra. ở quán trọ có những người nông dân đi theo một chiếc xe bốn con bò kéo. Nghe xong phương án của Dorothée, bác thợ cạo đến hỏi họ cho bác thuê chiếc xe và các con vật kéo trong hai ngày. Sau đó họ bắt tay vào làm một chiếc chuồng to bằng những thanh gỗ tròn. Rồi, tất cả bọn súng sính trùm những mảnh vải trắng lớn mà họ mượn bà chủ quán và vào phòng don Quichott.

Chàng hiệp sĩ đang ngáy rống lên ầm ầm. Các vị nhà ta trói chân tay chàng lại. Chẳng biết có phải bác thợ cạo xiết quá mạnh nút thắt cuối cùng hay không, nhưng đúng lúc ấy thì don Quichott thức dậy.
Sao thế này! Bao nhiêu là ma vây quanh giường chàng! Chàng lại bị trói cả chân, tay nữa! ôi! Chàng đang hoàn toàn tỉnh táo trải qua cơn ác mộng kỳ quặc nào vậy!

– Cả lũ các ngươi là bọn hèn hạ, nhát gan! -Chà ng thở dài nói.

Bác thợ cạo lập tức lên tiếng với giọng ồ ồ:

– Chàng hiệp sĩ Mặt Buồn, chàng đừng sợ gì cả, bởi điều này cần xảy ra vì vinh quang của chàng.

Chúng ta biết giá trị của chàng. Chàng, người can đảm nhất trong tất cả các hiệp sĩ lang thang, xin chớ sầu não. Những điều sám hối và những việc điên rồ của chàng tại Núi Đen đã làm xúc động một pháp sư. Chàng hãy khuất phục và nghĩ rằng một ngày nào đó, chàng sẽ cưới Dulcinée.

Cách nói như thế chỉ có thể làm cho don Quichott vui mừng khôn xiết. Vậy là chàng không chống cự chút nào khi những con ma nhấc chàng.lên khỏi giường, cứ thế đẩy chàng cùng với tất cả vũ khí và hành lý của chàng vào trong chiếc chuồng gỗ họ đã làm xong. Chuồng đặt trên chiếc xe bò và đám rước ra khỏi sân quán trọ không ai nhìn thấy.

Don Quichott cũng nghĩ tới công chúa Mi-comicona và lấy làm tiếc là đã đột ngột chia tay nàng mà chẳng kịp nói lời xin lỗi với nàng, vừa lúc thủ lĩnh các con ma, chính là bác thợ cạo lại gần chuồng và nói với don Quichott:

– Thưa chàng hiệp sĩ Mặt Buồn lừng danh, xin chàng đừng lo sợ gì hết cho công chúa Micomicona.
Ta có thể cam đoan với chàng rằng ngay ngày hôm nay những nỗi bất hạnh của công chúa sẽ chấm dứt.
Vậy là, mọi sự đều tuyệt trong thế giới tuyệt vời nhất. Tuy vậy don Quichott vẫn nhận thấy chiếc xe
theo đường trở về làng của mình nhưng không nói năng gì.
vietnamcayda.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s