ĐÁM TANG

truyện ngắn của Slawomir Mrozek
chuyển ngữ : Hoàng Ngọc Biên

Trong khi đi dạo chơi, tôi xáp vô một đoàn đám tang. Dù sao đi như thế cũng thú vị hơn là lê bước một mình, không mục đích. Tôi không biết người ta đem chôn ai, nhưng cái ấy thì có gì quan trọng. Chúng ta là người cả, ai nấy cùng một nhà, cùng trong một đại gia đình mà.

Vả chăng, muốn biết thì có thể hỏi chứ sao. Cái ông đi bên trái tôi cũng không biết.
– Tôi đi lấy cái quần dài bỏ ở tiệm giặt. Tôi thấy có đám tang, và vì cũng là trên đường đi của tôi, tôi bèn tháp tùng đoàn người. Tôi chỉ đi đến chỗ góc đường thôi, sau đó tôi quẹo.
Thế là tôi bèn hỏi ông đi bên phải.
– Người ta chôn ai ấy à? Làm sao tôi biết được đây? Người ta chết có phải là chuyện hiếm đâu? Nhà băng tới chín giờ mới mở cửa, thế là tôi còn chút ít thì giờ.
Ông thứ ba, đi sau tôi hai bước, ổng cũng không sao cho tôi biết được gì.
Tôi không phải là người ở đây, tôi đi du lịch. Nhưng ông hãy cứ hỏi cái bà đội khăn voan che mặt màu đen kia, bả đang đi sau quan tài ấy. Có thể bảo bà là goá phụ, bà hẳn phải biết.
Lúc ấy, mưa bắt đầu rơi và tôi rời đoàn người. Việc gì phải dầm mưa cho một kẻ mà, dù sao, bản thân tôi chẳng hề quen biết?
tienve.org

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s