LANG THANG QUA MIỀN PHẬT TÍCH

ký sự của Lam Phong & Hoài Nam


 Ấn Độ đang bước vào những ngày nóng nhất trongnăm, nhiệt độ có khi lên đến 500C, nhưng sự khắc nghiệt của thời tiếtkhông làm mất đi sức cuốn hút kỳ lạ của chuyến phiêu lưu ký đi giữa đạovà đời, với những câu chuyện huyền ảo về vùng thánh tích chen lẫn bụitrần rực rỡ sắc màu thế tục của một đất nước đông dân thứ nhì thế giớimà phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị vừa mang về từ Ấn Độ… 

 GAYA MÙA NẮNG

Với dự định từ lâu về một hành trình đi qua miền đấtPhật, chiêm bái đầy đủ các thánh tích Phật giáo, nay chuyến đi mới trởthành hiện thực khi những người bạn thân thiết ở hãng hàng không ThaiAirways lên lịch “hành hương” khắp đất Phật cho chúng tôi, nhưng lạivào mùa nắng nóng cao điểm. Trang, nhân viên Thai Airways cho biết:“Hành hương vào mùa này có cái hay riêng, nhiều người Việt cũng thườngchọn mùa này để hành hương”.
Hành trình được xác định bắt đầu từ Bodh Gaya thuộcbang Bihar phía đông Ấn Độ. Tuyến hàng không thuận tiện nhất để đến đấtPhật là quá cảnh tại Bangkok trước khi đáp chuyến bay trưa của hãnghàng không Thai Airways đến Gaya. Và đây lại là một trong những chuyếnbay cuối cùng trước khi mùa nóng cực điểm trên xứ Ấn tràn về. Và đườngbay Bangkok – Gaya sẽ chỉ được mở lại vào tháng 10 để phục vụ du kháchmùa hành hương lớn nhất trong năm.

Khách hành hương đến Bồ Đề Đạo Tràng
“Chư hành là khổ”
Từ trên cao dễ dàng nhận ra vùng đất Gaya khô hạn,chiếc cầu bắc qua sông cạn trơ đáy như một sợi dây đàn mỏng manh giữasa mạc cằn cỗi. Sân bay Gaya rất nhỏ và chỉ có duy nhất chiếc máy baycủa chúng tôi hạ cánh. Từ đây, hành khách có thể xuống để vào Gaya hoặcchờ bay tiếp đến Varanasi – một thành phố cổ mà gần đó là thánh tíchPhật giáo mang tên Sarnath. Các thủ tục hải quan đều làm bằng tay nêntốn chút thời gian, nhưng điều đó không làm mọi người quan tâm bằng cáinóng như thiêu như đốt của ngày nắng Gaya. “Chư hành là khổ”, mọi sựvật đều nằm trong cái khổ, như triết lý nhà Phật đã từng dạy đó sao?
Bodh Gaya tiếng Việt gọi là Bồ Đề Đạo Tràng là mộtthành thị nhỏ cách sân bay khoảng mười phút xe buýt, nơi đây mới pháttriển khoảng gần mười năm trở lại sau khi những thánh địa Phật giáođược khôi phục. Quanh vùng chỉ có vài khách sạn lớn, đa phần là nhữngnhà trọ nhỏ hẹp cho người hành hương ít tiền và dân du lịch bụi nhưchúng tôi. Phương tiện công cộng đi lại ở Gaya chủ yếu là xe tuk tuk babánh hoặc thú vị hơn là đi xe ngựa. Người dân ở Gaya chủ yếu làm nông,lúa chỉ làm một vụ, thời gian rảnh họ thường quanh quẩn ở nhà hoặc sốngdựa vào bán buôn quanh điểm Phật tích. Nhưng ô hay, đi vào khu vựctrung tâm mới thấy đây chính là miền quê “liên hiệp quốc”, bởi cơ mannào là chùa của đủ các quốc gia như Việt Nam, Thái Lan, Nhật Bản, TrungQuốc,…

“Chư hành vô thường”
Phải đến hơn 4 giờ 30 chiều, Veeru Singh – người dẫnđường mới đón chúng tôi đi viếng điểm Phật tích đầu tiên là Mahabodibởi theo Veeru Singh: “Chờ cho trời mát mới đi được, đi giữa trưa nóngkhông chịu nổi…” Chúng tôi cứ luôn tâm niệm trấn an trên bước đườnghành hương gió bụi “chư hành vô thường” (mọi sự vật bị giới hạn đềuluôn biến đổi), mặt trời đã dịu dần trên mái chùa Gaya…
Ngôi tháp Đại giác cao khoảng hơn 50m được vinh danh là di sản văn hoá thế giới
Lịch sử kể lại rằng, khoảng 500 năm trước Công nguyên,hoàng tử Gautama Siddhartha sau một thời gian dài đi tu trên núi khổhạnh, ngài đã xuống núi, vượt ngang dòng Falgu đến ngồi thiền dưới cộibồ đề. Sau ba ngày ba đêm hoàng tử đã đạt được giác ngộ và thấu hiểumọi sự. 250 năm sau đó nhà vua Asoka đã đến viếng nơi đây và cho xâydựng tu viện cùng ngôi đền thờ để đánh dấu nơi đức Phật thành đạo. Ngôiđền có tên là Mahabodhi trong tiếng Pali có nghĩa là Giác ngộ tự.
Ngôi tháp chính gọi là tháp Đại giác cao khoảng hơn50m và xung quanh có bốn tháp nhỏ cao khoảng 2m, bề mặt ngoài của thápvẫn lưu giữ rất nhiều tượng phật tạc thẳng vào đá. Năm 2002, Giác ngộtự được vinh danh là di sản thế giới của UNESCO. Bảo vật quan trọng vàthiêng liêng nhất trong tháp chính là bức tượng Phật tạc bằng đá đencao 2m do vua Pala của xứ Bengal tặng. Tượng làm vào khoảng năm 380 sauCông nguyên và được phủ lớp sơn vàng vào thế kỷ 19. Pho tượng mang thầnthái của đức Thích Ca Mâu Ni với khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt sáng nhântừ và tư thế thiền định như chính khi ngài đạt giác ngộ xưa kia dướicội bồ đề.
Quanh tháp Đại giác là bảy vị trí đánh dấu nơi đứcPhật đã trải qua bảy tuần sau khi đạt giác ngộ. Khách hành hương đến BồĐề Đạo Tràng luôn viếng đủ những nơi này để cầu nguyện. Trời nắng nónggay gắt, nhưng vẫn không làm nản lòng phật tử tìm đến từ khắp nơi trênthế giới. Ngoài những nhà sư châu Á còn có rất nhiều tu sĩ Âu châu đếnBồ Đề Đạo Tràng để tu tập. Và không khó để nhận ra sư thầy, sư cô, phậttử người Việt đang thiền tự nơi này.
Mùa nắng cùng cực đang tràn về, trời đã ngả về chiềumà nhiệt độ vẫn xấp xỉ 400C, tán bồ đề chốn đạo tràng như càng trơtrọi, rơi từng chiếc lá úa, đó lại là cơ hội cho những người mộ đạonhặt lá bồ đề rơi kẹp vào kinh sách xem như một kỷ vật thiêng liêngtrên bước đường hành hương đầy gian khó trong mùa “chư hành là khổ”,bởi phía trước chặng đường “đời là bể khổ” còn dài đằng đẵng, xa xăm…Điều gì đang chờ đợi phía trước mà thân phận con người vẫn luôn hướngvề phía Phật pháp, ngày đêm không ngừng cất bước trong suốt 2.500 nămqua?…
sgtt.vn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s