SỐ PHẬN CỦA BÀ VỢ MỘT ÔNG GIÁO SƯ

truyện ngắn của Dniil Kharms
chuyển ngữ : Hoàng Ngọc Tuấn

Một lần nọ, một ông giáo sư nào đó ăn một cái gì đó không tiêu và bắt đầu ói mửa.
Vợ của ông vào hỏi ông: “Sao vậy?”
Nhưng ông giáo sư trả lời: “Chẳng có gì cả.” Vợ của ông lui ra ngoài.

Ông giáo sư nằm lên một cái tràng kỷ, nghỉ ngơi mộtchút, rồi đi đến sở làm việc. Ở sở, ông gặp ngay một chuyện đáng kinhngạc: tiền lương của ông đã bị cắt giảm; thay vì 650 rúp, ông chỉ còn500 rúp. Ông chạy tới chạy lui loanh quanh — nhưng vô ích. Ông giáo sưđến gặp ông Giám Đốc, và ông Giám Đốc tống cổ ông giáo sư ra ngoài. Ônggiáo sư đến gặp cô thủ quỹ, và cô thủ quỹ nói: “Hãy trình lên ông GiámĐốc.” Ông giáo sư đón xe điện lên thủ đô Moscow.
Trên đường đi, ông bất ngờ ngã gục vì bị cúm. Ông đến Moscow và không bước nổi xuống bến xe.
Người ta đặt ông giáo sư lên một chiếc cáng và đưa ông đến bệnh viện.
Ông giáo sư nằm trong bệnh viện chưa đến bốn ngày thì chết.
Người ta hoả thiêu tử thi của ông giáo sư, bỏ tro hài cốt vào một cái lọ và gửi về cho vợ ông.
Lúc ấy bà vợ của ông giáo sư đang ngồi uống cà-phê. Thình lình có chuông cửa. Cái gì thế? — Một bưu phẩm cho bà.
Bà vợ của ông giáo sư rất hài lòng; nụ cười rạng rỡ cảkhuôn mặt, bà nhét một ít tiền thù lao vào tay anh bưu tá và mở ngaygói quà ra. Bà nhìn vào gói quà và thấy một lọ đựng tro hài cốt, vớimột mẩu tin nhắn: “Đây là trọn vẹn di hài phu quân của bà.”
Bà vợ của ông giáo sư không thể hiểu một điều gì cả; bàlắc cái lọ, soi nó lên ánh sáng, đọc đi đọc lại mẩu tin nhắn cả thảysáu lần — cuối cùng bà mới hiểu đầu đuôi và đau đớn khủng khiếp.
Bà vợ của ông giáo sư đau đớn vô cùng, khóc suốt batiếng đồng hồ, rồi đi chôn cất cái lọ đựng tro hài cốt. Bà gói cái lọtrong một tờ báo và mang nó đến Hoa Viên Kế Hoạch Ngũ Niên Đầu Tiên,trước kia gọi là Hoa Viên Tavrichesky.
Bà vợ của ông giáo sư chọn một chỗ khuất và định chôn cái lọ, thì thình lình một người canh phòng tiến đến.
“Ê!” người canh phòng la lên, “Bà đang làm cái gì ở đây?”
Bà vợ của ông giáo sư hoảng hồn nói: “Tôi chỉ muốn bắt vài con nhái bỏ vào trong cái lọ này.”
“Ừ,” người canh phòng nói, “thế thì được, chỉ nên cẩn thận, đừng giẫm lên cỏ.”
Khi người canh phòng đã đi khỏi, bà vợ của ông giáo sưchôn cái lọ, đằm cho phẳng đất chung quanh nó, rồi bà tản bộ quanh quẩntrong hoa viên.
Trong hoa viên, bà bị một gã thuỷ thủ chọc ghẹo nham nhở. “Đến đây nào, ta hãy cùng đi ngủ chút ít.” Gã nói.
Bà trả lời: “Tại sao lại ngủ ban ngày?” Nhưng gã thuỷ thủ cứ nằng nặc đòi ngủ và ngủ nữa.
Và bà vợ của ông giáo sư cảm thấy thật là buồn ngủ.
Bà bước dọc theo những con đường và bà buồn ngủ. Ngườita đang chạy chung quanh bà, ai cũng mặc đồ màu xanh, hay màu lá cây —và bà chỉ cảm thấy buốn ngủ.
Thế là bà vừa rảo bước vừa ngủ. Và bà chiêm bao thấy LevTolstoy đang đi về phía bà, hai tay cầm một cái bô tiểu tiện, nói:“Đây, tôi đã thật sự làm được một cái gì đó, và bây giờ tôi đang mangnó ra trình bày trước toàn thế giới. Để mọi người xem cho biết.” Ôngnói.
Bà vợ của ông giáo sư cũng xem cho biết và thấy dườngnhư trước mắt không còn là Tolstoy nữa, nhưng là một cái kho nhỏ đựngdụng cụ, và trong cái kho ấy có một con gà mái.
Bà vợ của ông giáo sư ráng bắt con gà mái, nhưng con gàmái trốn dưới cái tràng kỷ, đứng trong đó nhìn ra, và bây giờ nó biếnthành một con thỏ.
Bà vợ của ông giáo sư bò xuống dưới cái tràng kỷ, đuổi theo con thỏ, và tỉnh giấc.
Bà tỉnh giấc và nhìn quanh: quả thật bà đang nằm dưới một cái tràng kỷ.
Bà vợ của ông giáo sư bò ra từ dưới cái tràng kỷ — vàthấy căn phòng của chính mình. Và ở đó có cái bàn với cốc cà-phê uốngchưa xong của bà. Trên bàn có mẩu tin nhắn — “Đây là trọn vẹn di hàiphu quân của bà.”
Bà vợ của ông giáo sư chảy nước mắt thêm chút ít và ngồi xuống uống hết cốc cà-phê đã nguội.
Thình lình có tiếng chuông cửa. Cái gì thế? Vài người bước vào và nói: “Đi nào.”
“Đi đâu?” Bà vợ của ông giáo sư hỏi.
“Đến trại nhốt người điên.” Họ đáp.
Bà vợ của ông giáo sư bắt đầu gào thét và giãy đạp, nhưng người ta tóm lấy bà và mang bà vào trại nhốt người điên.
Và ở đó, trên một cái bục trong trại nhốt người điên, cómột bà vợ của một ông giáo sư, với dung mạo hoàn toàn bình thường, đangcầm một cái cần câu để câu vài ba con cá vô hình nào đó trên sàn nhà.
Bà vợ của ông giáo sư này chỉ là một ví dụ đáng thươngcủa bao nhiêu kẻ bất hạnh trong cuộc sống, những kẻ không chiếm đượctrong cuộc sống cái vị trí mà đáng lẽ họ phải được.
(1936) 
———
Dịch từ bản Anh ngữ: “The Fate of a Professor’s Wife”, trong Daniil Kharms, Incidences, trans. Neil Cornwell (London: Serpent’s Tail / five-star edition, 2006), 116-118.
tienve.org

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s