LANG THANG QUA MIỀN PHẬT TÍCH (VARANASI)

ký sự của Lam Phong & Hoài Nam
Varanasi một ngôi thành cổ của người Hindu giáo vẫncòn sống với tinh thần ngàn xưa vào cái buổi bình minh của con người,chúng tôi đã có những ngày được sống trong những nghi lễ tôn giáo thầnbí xa xưa nhất của dòng sông Hằng huyền thoại…
Ngọn lửa hoả táng người đã khuất ven sông Hằng ở thành cổ Varanasi.

Người ta đã ví von Varanasi là một thành cổ còn cổ xưahơn cả lịch sử, bởi đây là thành phố duy nhất trên thế giới tồn tại vàphát triển liên tục trong quãng thời gian hơn 3.500 năm. Một thành phốlinh thiêng bậc nhất trong tâm tưởng những người theo Hindu giáo khi họquan niệm rằng, nếu cuộc đời của họ sống trên thế gian được tắm gội mỗingày trên dòng sông Hằng, khi chết đi, được chết ở thành phố Varanasivà bụi tro từ thân xác được rải xuống sông Hằng, họ sẽ được lên miềncực lạc.
Ngọn lửa 2.000 năm…
Chúng tôi tìm đường đến sông Hằng, đây cũng là góc đẹpnhất của thành cổ với những toà kiến trúc đồ sộ được xây dựng đa phầnbằng đá sa thạch đỏ, nối với bến sông là những bậc cấp tạo thành mộtquần thể các bến nước liền kề nhau rất ấn tượng. Người bản địa gọinhững toà kiến trúc này là ghat – theo tiếng Hindi có nghĩa là bậc cấp.Người ta ước tính mỗi ngày có hơn 60.000 khách lữ hành khắp thế giới đổvề chiêm ngưỡng, đắm mình tắm gội trong dòng sông Hằng linh thiêng,huyền thoại.
Trải dọc suốt 4km bên bờ sông Hằng có đến hơn 100 ghatlớn nhỏ lúc nào cũng nhộn nhịp khách hành hương. Dòng sông Hằng đượcngười Hindu giáo ví là mái tóc của thần Shiva, chảy qua Varanasi trongêm đềm, lặng lẽ. Giữa bờ tây và bờ đông là hai sự khác biệt hoàn toàn,bờ tây nhộn nhịp bao nhiêu thì bờ đông lại ôm trong mình vẻ lặng lẽ,vắng vẻ bấy nhiêu, dòng sông như lằn ranh kết nối tạo cho cả vùng thànhcổ vừa mang nét thâm trầm, lặng lẽ, hoà quyện với những ồn ào, náonhiệt đem lại một diện mạo khác lạ của một đô thị cổ kính từ ngàn năm.
Điểm nhấn của các ghat trên sông Hằng ngoài vẻ nguynga, đồ sộ, nơi đây còn chứng kiến nhiều nghi thức tôn giáo diễn rahàng ngày, hàng giờ, mà gây ấn tượng nhất với chúng tôi chính là nghithức hoả táng ở hai ghat Harishchandra và Manikarnika. Người dẫn đườngcho chúng tôi biết ngọn lửa thiêu xác của ghat Manikarnika chưa bao giờtắt từ suốt hơn 2.000 năm qua, vì người Hindu giáo tin rằng đây chínhlà ghat linh thiêng nhất trong tất cả ghat ở sông Hằng. Do vậy, ai cũngmong muốn khi chết đi được đưa thân xác đến đây hoả táng, nhưng chi phívận chuyển, tiền dịch vụ, mua củi hoả thiêu… là con số không hề nhỏ chomột gia đình bình thường ở Ấn Độ. Vì vậy được hoả táng ở ghatManikarnika chỉ có tầng lớp giàu có mới đủ chi phí trang trải. Và việchoả táng phải chờ đợi khá lâu, vì mỗi ngày có quá nhiều ước nguyện đượclên miền cực lạc đang chờ đợi tại nơi này.
Trước mắt chúng tôi là ghat Manikarnika nghi ngút khóilẫn trong mùi khét của thi hài đang được hoả táng. Dưới mé sông, nhữngxác người được tẩm liệm kỹ, quấn chặt trong các dải lụa vàng, hai thanhtre nẹp song song với thi thể đặt nằm lấp xấp dưới mé nước, quanh đónhững người thân đang tiến hành nghi thức cầu nguyện, hoa cúc vàng vànến được thả trôi trên sông Hằng như cầu cho vong linh người đã khuấtđược siêu thoát. Những tín đồ Hindu giáo vẫn bình thản tắm gội, tẩytrần, gần những xác người, phía xa xa những chiếc ghe đang chở theo cácbao tro tàn từ thân xác mới hoả táng rải khắp mặt sông. Chính nơi đâythế tục và cực lạc như hoà quyện làm một…
Sông Hằng ngày và đêm
Cư dân thành cổ Varanasi thường bắt đầu một ngày mớikhá sớm, chưa đầy 5 giờ sáng, tiếng chuông, mõ, lục lạc, tiếng bướcchân đã rầm rập khắp mọi ngã đường. Những đạo sĩ đứng ngay trên cácghat, tay cầm các dụng cụ hành lễ quen thuộc như lửa, quạt, dầu, tù và,chuông… bắt đầu lễ cúng trang nghiêm đón chào thần mặt trời.
Những chú bò len lỏi khắp ngõ hẻm ở thành cổ Varanasi.
Trong dòng người đông đúc đổ về Varanasi không phải aicũng hướng về miền cực lạc cao xa, có rất đông người tìm đến bến sôngmỗi ngày để mưu sinh bằng đủ thứ nghề, có cả những đạo sĩ giả hiệu, mặctrang phục kỳ quái, râu tóc lê thê, tay cầm gậy lang thang lừa lọckhách hành hương. Khi vừa đến Dasaswamedh, một ghat lớn nhất ởVaranasi, chúng tôi giật mình khi nghe tiếng gọi giật giọng “Hello myfriend!”, một đạo sĩ, mình trần, người trát đầy tro trắng hếu, ốm tongteo, tóc râu rũ rượi, nhe răng cười nham nhở, tự giới thiệu: “Người tôiđược hấp thu đầy đủ sức mạnh của thần Shiva đấy, chụp ảnh đi”. Một dukhách thấy lạ đến xin chụp ảnh, “đạo sĩ” diễn luôn một bài yoga, tĩnhtoạ, ngồi thiền kiểu bán kiết già, mắt lim dim…Sau pha diễn, “đạo sĩ”liền đứng bật dậy và ngửa tay: Dollar sir, Rupee sir…
Kết thúc một ngày với cư dân thành cổ Varanasi là mộtnghi lễ tạm biệt thần mặt trời được cử hành rất trọng thể ngay ghatDasaswamedh vào lúc 7 giờ tối mỗi ngày. Năm đàn thờ được lập nên chonăm vị đạo sĩ trẻ làm đại diện, nghi lễ được bắt đầu bằng một lời kinhngân vang, sau đó năm vị đạo sĩ dùng tù và hối thúc thành từng hồi dài.Hàng ngàn người đứng chen nhau ở bến sông thành kính cầu nguyện, nghithức chào mặt trời được kết thúc bằng những hoa đăng đan từ lá đa thắpnến, gắn hoa thả kín một khúc sông Hằng.
Đó là một nghi lễ tôn giáo rực rỡ nhất mà chúng tôiđược chứng kiến. Sau nghi thức ấy, cả cổ thành như chìm ngay vào giấcngủ. Chúng tôi lang thang trên những con đường cổ xưa hàng ngàn nămtuổi, mà không hiểu mình đang đi giữa thế tục ô hợp hay trên cõi tiênbồng cổ tích…
sgtt.vn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s